Mình đã đọc cuốn này từ trước, vậy nên lần này mình đọc theo kiểu khác vì các chi tiết đều đã rõ ràng. Chỉ là ghép lại câu chuyện theo một cách khác thôi. Thú thật là, đọc theo kiểu cũ hay hơn một chút vì mọi thứ được hé lộ dần dần theo cả hai mạch truyện.
Nhưng kiểu mới thì khác. Nó hay ở chỗ mình thật sự hóa thân vào nhân vật, và cùng anh ta trải qua đủ mọi biến cố qua cả hai thế giới. Có được, đánh mất và tìm lại – một cảm giác hoài niệm đầy nhung nhớ và cảm động, nhưng cũng vô cùng buồn bã.

haruki

Cái kết của truyện đã khiến mình vô cùng ức chế khi mới đọc lần đầu. Đơn giản, ai cũng muốn mọi thứ quay trở lại như trước. Đúng rồi, đó không phải là một cái kết có hậu hơn sao? Nhưng, khi đọc những chương gần cuối – một cách chậm rãi, cẩn thận cùng với giai điệu buồn thảm của Danny Boy – mình đã cảm nhận được. Những gì nhân vật chính cần tìm kiếm, những gì anh sắp đánh mất. Thế nhưng vẫn phải suy nghĩ rất nhiều về quyết định của anh ta, dù điều đó không có ý nghĩa tốt đẹp gì.
Có lẽ, chỉ cần một lý do để anh có thể làm vậy. Nó hợp lý, nó đẹp và cảm động. Đoạn cuối ấy khiến mình cũng cảm động lắm, và ngay khi đó mình đã nghĩ đến người mình yêu thương nhất. Một cảm giác tuyệt vời khi ta có thể giúp đỡ những người mình yêu quý.

Và dĩ nhiên, việc xây dựng thế giới và hệ thống khoa học của Murakami cũng rất đang ngạc nhiên – vốn không được thể hiện nhiều, hoặc nếu có cũng rất mơ hồ. Dĩ nhiên, hệ thống khoa học trong này cũng mơ hồ chẳng kém, nhưng cũng vẫn là rõ ràng đối với lĩnh vực được đề cập đến. Và cả sự đối lập giữa hai thế giới. Một nơi hỗn loạn nhưng sống động – thực tại – và một thế giới hoàn hảo, có tất cả và cũng không vó gì, và cũng không hoàn hảo vì không có sự hoàn hảo tuyệt đối, cả hai tạo thành một thể thống nhất, tồn tại ở trong và ngoài. Một hình tượng triết học thú vị.

Tóm lại, đây là cuốn mình thích nhất trong số những cuốn của Murakami mình từng đọc (chưa có 1Q84, Sau cơn động đất, Cây liễu mù, người đàn bà ngủ và Giết tên chỉ huy). Còn Kafka – cùng kiểu kết cấu mạch truyện song song – khi nào đọc lại thì tính sau.
Thú thật, mình còn chưa đọc trọn vẹn Kafka.

P/s: Ngày xưa mình từng có tranh cãi với mấy người vì cái kết. Họ nghĩ mình đánh giá thấp tác giả bởi cái kết “tệ” (họ dựa trên độ nổi tiếng của Murakami) còn mình lại cãi lại “Ông đã đọc bao nhiêu cuốn của Murakami rồi?” (nhằm so sánh về việc hiểu biết về tư tưởng của ông) và họ lại tưởng mình đi so đo số sách đã đọc.
Thiệt tình….

Thiên Minh Đức