Đây là tác phẩm đầu tiên mình đọc của người được mệnh danh là “ông hoàng mật thất”, các án mạng trong sách của ông thường xảy ra trong phòng kín, tưởng chừng như không thể nào hung thủ có thể gây án được.
Và án mạng trong “Vụ án viên nhộng xanh” cũng như vậy. Đoạn đầu câu chuyện hơi rời rạc và chậm, và có cảm giác các sự kiện được nhắc đến không có liên quan gì với nhau. Lời khai của các nhân chứng về hung thủ hay các sự kiện lại không khớp nhau, dù họ được chứng kiến tận mắt. Và rồi bí ẩn sau màn “trình diễn” của ông Marcus là gì? Tại sao ông lại tự tin khẳng định: nhân chứng không thể kể lại chính xác những điều đã xảy ra ngay trước mắt mình? Động cơ của hung thủ là gì? Liệu hắn có đồng minh không?
Càng về sau mạch chuyện càng lôi cuốn hơn, và rồi các thủ thuật được tiến sĩ Fell bóc tách một cách đầy bất ngờ khiến mình không khỏi trầm trồ. Tiến sĩ Fell hiện lên như một ông lão lơ đãng, luôn úp úp mở mở về chi tiết của vụ án, hành động hay các câu hỏi đôi lúc tưởng như thừa thãi nhưng không một điều nào có thể qua mắt được ông.
Kết thúc câu chuyện, vụ án được phá giải, các bí ẩn đã được phơi bày, ngoài sự ngưỡng mộ về óc suy luận của tiến sĩ Fell, mình còn hết sức ấn tượng với sự sắp đặt màn trình diễn của Marcus – tưởng chừng như ông đã có thể lừa tất cả mọi người để chứng minh giải thiết của mình là đúng.
Một vài điểm trừ của cuốn sách theo ý kiến cá nhân của mình đó là có một vài nhân vật hơi thừa thãi, cách nhân chứng úp mở lời khai khi bị thẩm vấn tạo cảm giác không đúng thực tế, và việc một vài chi tiết cứ được lặp lại khiến mình hơi rối để theo dõi mạch phá án.
Mình là một đứa rất thích vừa đọc vừa suy luận xem ai là hung thủ. Và cuốn sách này lôi cuốn mình bởi sự mập mờ khó đoán. Bỏ qua những điểm trừ thì mình vẫn rất enjoy cuốn sách này! Nếu ai là fan của trinh thám cổ điển thuần suy luận thì có thể tham khảo những cuốn sách của tác giả này