Nỗi đau thể xác không là gì cả. Chính lòng tự tôn của tôi mới thật sự bị tổn thương, cả mong ước đòi công lý nữa. Trong một thời gian dài, tôi đã sống với ảo tưởng là nhìn chung, thế giới này rất công bằng. Người tốt rốt cuộc sẽ chiến thắng – hay ít nhất là có cơ hội giành chiến thắng. Tội phạm sẽ bị trừng phạt, những tên độc tài rồi sẽ bị lật đổ. Dần dà, những kẻ bắt nạt sẽ phải biến đi mà sống với cuộc đời bé mọn, bần hàn của chúng. Giờ thì tôi thấy mình ngây thơ biết chừng nào. Không có công bằng, không có công lý thuận tự nhiên. Không có nghiệp chướng gì hết.
Elliot Foster đã phải cay đắng thốt lên như thế khi cuộc đời anh đi xuống địa ngục!
Bản thân là một giảng viên, là nhà khoa học về hóa chất nổi danh, hiền lành, thông minh, sống trong ngôi nhà to đẹp, tráng lệ, rộng rãi ngay trung tâm London do một tay mình sửa chữa, tân trang cùng con mèo Charlie, Elliot cứ nghĩ rằng cuộc sống của mình tuy có hơi lẻ loi nhưng ấm áp, đủ đầy. Anh tự nhủ sống như thế thật tốt. Một ngày đẹp trời, Gemma Robison đi lang thang bỗng lạc vào nhà anh nhân ngày Hội Vườn.
Làm quen mới được một chút, được Elliot dẫn đi xem nhà Gemma rất thích. Đúng lúc chuẩn bị ra về thì Elliort chẳng may bị ong đốt, vì bị dị ứng nọc ong nên xém chút Elliot mất mạng nếu không có Gemma đưa anh đi cứu chữa kịp thời. Cảm cái ơn đó anh dần đem lòng yêu Gemma, dẫn tới một đám cưới chóng vánh. Đang yên đang lành với vợ thì một hôm Gemma thủ thỉ xin Elliot cho bố mẹ nàng cùng cô em gái đến ở tạm vài tuần, vì họ mới từ Pháp về không có chỗ ở. Elliot vốn mồ côi cha mẹ nên háo hức nhận lời ngay, vì anh muốn được sống trong một gia đình đầy đủ. Ngờ đâu đó là cái gật đầu đi vào lòng đất của anh!
Tác giả Mark Edwards đã xây dựng nên những tình tiết chậm rãi, từng bước từng bước khắc họa tâm lý từng nhân vật. Những lối cư xử lúc đầu còn lịch sự của Jeff và Lizzy, bố mẹ của Gemma, rồi sau đó là mỗi ngày một quá đáng, khốn nạn, sống sượng, cộc cằn, ác độc dần. Bắt đầu chỉ là thói quen sinh hoạt bừa bãi, bẩn thỉu, luộm thuộm rồi tăng dần là những khác biệt, mâu thuẫn về quan điểm sống, phong cách sống và thái độ giữa Elliot với bố mẹ vợ. Đối diện với Jeff cứng rắn, mạnh mẽ, gian xảo, lọc lõi, một Lizzy nham hiểm, tinh quái và cô em vợ Chloe bí ẩn khó dò, Elliot như sống trong địa ngục mỗi ngày một rõ nét dần. Ban đầu anh cố chịu đựng cho êm đềm nhà cửa vì vợ, nhưng rồi những nín nhịn cũng đến ngày bốc hỏa bởi những ức chế tăng dần biên độ. Những án mạng liên tiếp diễn ra xung quanh anh, những tiếng động trong nhà giữa đêm, hành vi ngày càng khó hiểu, gây nghi ngờ và phẫn nộ của gia đình vợ, những âm mưu, những dối trá, những sự thật kinh hoàng khiến Elliot buộc phải dấn sâu vào điều tra. Trong những truyện kiểu thế này cảnh sát thường sẽ chẳng đóng vai trò gì nổi bật. Chủ yếu là chân dung tâm lý của từng nhân vật, tựu trung lại chỉ là 5 người trong gia đình anh, hay nói đúng hơn là anh và nhà vợ. Ngoài những mâu thuẫn ngày càng tăng giữa anh với Jeff và Lizzy, tác giả còn tạo ra một Chloe bí ẩn, cuốn hứt, ma mị.
Ngay từ đầu cô đã chẳng nói năng gì, suốt ngày ốm nằm lì trong phòng làm việc của Elliot, càng đọc mình càng tò mò xem cô rút cuộc đóng vai trò gì trong truyện qua từng trang, từng trang. Sự câm lặng, đồng tình, sợ sệt của cô với cha mình càng khiến mình bị cuốn hút, nôn nóng muốn tìm hiểu lý do tại làm sao. Thêm vào đó là sự nhu nhược, khuất phục và bất lực và cũng sợ hãi Jeff không kém của Gemma. Một bên là chồng, một bên là cha mẹ và em gái mình, Gemma không còn biết phải làm sao khi chứng kiến Elliot phẫn nộ và bất lực. Bất lực cũng là cảm xúc chung của độc giả trong đó có mình, thêm vào đó là ức chế. Nỗi ức chế cứ thế tăng dần cường độ. Tính nết của Elliot phần nào đó gần giống mình, nhất là những lúc vì tình yêu với Gemma mà Elliot tự khuyên mình nên bỏ qua, chấp nhận những trò đểu cáng, độc địa, chướng tai gai mắt của Jeff và Lizzy. Để hướng tới một gia đình hoàn hảo, ấm êm. Đúng là cái tính cách đáng ghét nhỉ?? Có lẽ ai hiền lành sẽ đều có cái tính tự lừa dối mình như vậy. Lâu lắm rồi mình mới đọc cuốn tiểu thuyết mà đồng hành cùng tâm lý nhân vật như thế. Nỗi ức chế của mình cũng tăng lên hệt như Elliot mỗi khi đối mặt với Jeff ngạo mạn, côn đồ, cục súc, ác độc. Mình rất muốn Elliot vồ lấy ngay con dao xiên Jeff, hoặc làm gì đấy để tống cổ tất cả ra khỏi nhà mình. Ức chế thật sự!
Vén Màn Bí Mật dày gần 500 trang nhưng mọi nhịp chậm rãi trong truyện đều hợp lý. Tác giả miêu tả tâm lý nhân vật từ tốn, không gấp gáp. Từ lúc Elliot quen biết Gemma, đến khi cô cứu anh khỏi bị nọc ong tấn công, cho đến khi nhà vợ dọn đến ở, rồi mâu thuẫn từ từ xảy ra từ nhỏ đến lớn, rồi mâu thuẫn biến thành xung đột rồi dẫn tới bi kịch cuối cùng. Tất cả đều chậm rãi, hệt như những diễn biến ngoài đời thực.
Chính vì thế nên độc giả dễ hòa mình vào mạch truyện, không bị chưng hửng kiểu ớ tình tiết này nhanh quá chưa kịp hiểu. Như thể từng cảnh, từng cảnh cứ như hiện ra ngay trước mắt mình, như thể mình đang ở ngay trong ngôi nhà ở hẻm Cúc Cu ấy và chứng kiến tất cả. Như thể mình đang lắng nghe anh bạn Elliot kia mỗi sáng tới cơ quan bơ phờ, mệt mỏi kể lại từng diễn biến trong gia đình anh ta. Rằng hôm nay Jeff và Lizzy bày bừa bẩn thỉu khắp nhà, hôi thối và buồn nôn đến không thể chịu được. Ôi hôm nay họ lại vứt luôn cái giường cưới của vợ chồng tớ đi thay giường mới vào, rồi hôm nay thế này, hôm nay thế kia….. Tớ không biết phải làm sao nữa, tớ không chịu đựng được nữa, Anh ta thốt lên! Mình có cảm tưởng như lắng nghe những tâm sự thấm đẫm sự ức chế ấy của Elliot trong phòng làm việc, ngoài quán ăn trưa, hay bên ly cà phê hay ly bia buổi chiều tan sở. Thấy thương bạn, tức giùm bạn nhưng chẳng thể làm gì để giúp, đành im lặng theo dõi diễn biến.
ven man bi mat
Mình ức chế với Elliot tuy nhiên mình hiểu, nếu là ở VN thì có lẽ Jeff và Elliot đã ăn thua đủ với nhau, hẳn đã có máu đổ ngay từ giữa truyện rồi chứ không chờ đến cuối. Nếu là ở VN thì hẳn vụ này đã ra tòa lâu rồi. Nhưng ở Anh dù mình không hiểu hệ thống luật pháp của họ ra sao, nhưng điển hình ở các nước trên thế giới họ cực kỳ tôn trọng nhân quyền. Ai ở nhờ nhà mình mà lâu dần khiến mình ức chế, không phải cứ muốn đuổi là đuổi. Mà toàn bộ quá trình tống cổ lão Jeff và mụ Lizzy ra khỏi nhà của Elliot, hoàn toàn theo luật nhé, phải mất từ 2 tuần cho đến 1 năm rưỡi, gần 2 năm! Mà đó là nếu Jeff và Lizzy đồng thuận nữa cơ! Thế nên Elliot với bản tính hiền lành, tuy làm khoa học đấy nhưng chân chỉ hạt bột bất lực, lúng túng như gà mắc tóc. Anh càng khó chịu, càng tức tối thì càng không biết phải làm sao, chỉ biết chống đỡ trong vô vọng lão già Jeff quá gian xảo và lọc lõi. Tông nền xám nghoét bao phủ toàn bộ cuốn Vén Màn Bí Mật, không tìm thấy nổi một tia sáng nào trong truyện, có chăng là ánh sáng le lói đến từ Effy.
Chỉ với 5 nhân vật xuyên suốt truyện, không nói đến dàn nhân vật phụ, chỉ với 5 con người trong một gia đình thôi, nhưng Mark Edwards đã thành công khi tạo nên một chiến trường tổ ấm bạo liệt, tàn khốc và đẫm máu. 5 con người, 5 tính cách, nếu có thể bao gồm cả Stuart Robison, anh trai của Gemma và Chloe nữa là 6 người, là người một nhà nhưng giữa họ không hề có tình yêu, tình thương của một gia đình. Mỗi người một tính cách, mỗi người một thái độ va chạm với nhau, xung khắc với nhau, hiểu lầm nhau, thù hận nhau, căm ghét nhau, gây ức chế cho nhau. Cả truyện với những tình tiết lặp đi lặp lại, Elliot ở nhà tranh cãi, đấu khẩu với bố mẹ vợ, với vợ, rồi hôm sau đi làm lại bàn với đồng nghiệp tìm kế sách. Rồi về nhà truy tìm, điều tra rồi lại cãi vã, rồi sáng hôm sau lại đi làm.
Tất cả như cái vòng lặp, nhưng những phát hiện mới, những tình tiết mới dần xuất hiện, cùng với đó mâu thuẫn lại tăng thêm một bậc khiến mình tiếp tục theo dõi xem Elliot sẽ đấu tranh như thế nào, Gemma liệu có sát cánh cùng chồng đến cùng chống lại nhà vợ không, Chloe bí hiểm, khó dò rồi sẽ đứng về phía ai, hợp mưu cùng bố mẹ chống lại vợ chồng chị gái hay ngược lại? Stuart, ông anh trai khốn khổ từng chịu nỗi đau bạo hành từ Jeff chẳng khác gì hai cô em gái, sẽ đóng vai trò gì trong truyện hay chỉ là cái bóng nhạt nhòa? Thế giới chật hẹp trong ngôi nhà hoàn mỹ của Elliot, chỗ làm của anh, các quán cà phê, quán rượu với 5 – 6 con người nhưng lại có sức hấp dẫn, có sự cuốn hút đến không thể cưỡng. Và twist cuối, mình thấy khá bất ngờ với twist cuối, còn twist gần cuối truyện mình lại thấy bình thường, đó là điều phải xảy ra chẳng qua Elliot đã quá tin người nên mới không nhìn ra thôi. Vén Màn Bí Mật có đoạn kết bỏ lửng, tuy nhiên với sự phát triển tính cách của Elliot từ đầu cho tới cuối, khi anh đã đánh mất tất cả những gì mình yêu thương nhất, khi bản ngã ác độc trong anh được đánh thức, khi một linh hồn lương thiện như Elliot đã bị đẩy đi quá xa, thì có lẽ Elliot sẽ thực sự làm điều anh muốn làm. Muốn giết quỷ thì trước tiên anh phải biến mình thành quỷ! Tôi là ai, là quỷ hay là tôi???