Những ông tiên, bà tiên thường đi khắp nơi cứu vớt cuộc đời những con người bế tắc; vậy nếu ông tiên, bà tiên ấy trở nên bế tắc thì ai sẽ cứu vớt cuộc đời họ?

Từ nhỏ chúng ta đã được nghe nhiều những câu chuyện cổ tích, mà trong đó có những nhân vật sống một cuộc đời rối rắm, đau khổ hoặc bế tắc mà mỗi lần họ cất tiếng khóc, đều có được một bà tiên hay ông bụt ở quanh đâu đó xuất hiện và kéo họ ra khỏi đống bầy nhầy đang quấn lấy họ. Và trong xã hội hiện thực này, niềm mong ước đó vẫn hiện diện trong lòng mỗi con người khi chúng ta cảm nhận thấy mình đang bước loanh quanh trong một ngõ cụt không lối ra. Ngõ cụt ấy có thể là do chúng ta tự tạo nên, cũng có thể do chúng ta mù quáng để người khác dắt vào, hoặc là sự trêu đùa của số phận, hoặc là do tất cả những lý do trên.

Người lạ trong nhà review sách

Gia đình Masses là một gia đình kiểu mẫu ( có thể là do bản thân họ tự công nhận như thế), cho đến khi Myriam cảm thấy bế tắc, hụt hẫng, chán nản, xấu hổ, hoài niệm, khao khát, mong chờ, hy vọng đến một cuộc sống mà cô mong muốn. Trong cái mớ bòng bong của cuộc đời do chính tay cô tạo ra, cô đã gặp Louise, bà tiên của cuộc đời cô, người đã giúp cô có được một gia đình hoàn mỹ, một cơ hội rời xa lũ con mè nheo để trở lại làm cô oanh liệt trên chiến trường công việc và danh vọng. Cô phấn khởi, tự hào, sùng bái, và cảm kích Louise vì những gì chị đã làm cho gia đình cô cho đến khi cô lờ mờ nhận ra được những góc khuất của viên kim cương sáng lấp lánh mà cô hằng thấy, những góc nhọn mà cô quá bận rộn để có thể chú ý đến và độ sắc bén của chúng có thể cắt phăng hạnh phúc và sự êm đềm vẫn luôn hiện diện trong tổ ấm nhỏ của cô.

Louise, một bà tiên của mọi người. Có lẽ ngòi bút của tác giả không chính thức viết lên câu ấy, nhưng cái cách mà Louise xuất hiện trên những trang sách, đây là một khái niệm sẽ thoáng lướt qua trong đầu độc giả. Louise đã luôn ở đó khi một ai đó cần cô, khi một đứa trẻ cần một người bạn, một người vú em, một người chia sẻ và thấu hiểu những ích kỷ quấy phá của nó, khi một người già cần một người có thể thay thế cả người thân, người bạn, người y tá, khi mà một bà mẹ hay ông bố cần những khoảng thời gian tách ra khỏi lũ con của mình để chìm đắm trong những giây phút phóng túng, khi họ được là chính họ. Khi tất cả mọi người cần Louise, chị vẫn luôn ở đó. Nhưng khi chị cần mọi người, họ ở đâu? Mọi người nhìn thấy trong ánh sáng một Louise nhỏ bé kiên cường, nhưng chưa một ai nhìn được những góc khuất trong tâm hồn chị, những góc tối tăm nhất luôn bốc mùi hôi thối như một cái cống rãnh trong những góc tường âm u và chật hẹp ở khu phố ổ chuột. Nơi đó, luôn ngự trị những bóng ma, những nỗi sợ hãi, những giày vò, những ám ảnh mà Louise với tấm thân nhỏ bé đã luôn phải chịu đựng .

Đọc được cuốn sách này trong thời điểm này, đối với mình đó là một duyên phận, khi tràn lan trên báo và thời sự hàng ngày dày đặc những thông tin về bạo hành, ngược đãi và giết hại trẻ em. Khi gấp cuốn sách lại, có lẽ ta nên tự hỏi chính mình liệu xung quanh ta có hay chăng sự hiện diện của gia đình Masses? Có. Và Louise, bà tiên sa ngã ấy, đang ẩn thân trong một gia đình, một góc tối, một ngôi trường, một con phố nào đó trong cuộc sống của chúng ta? Liệu mỗi ngày đón con đi học về, từ nhà trẻ, trường học, từ những người chúng ta tin tưởng trao niềm hạnh phúc nhỏ bé của chúng ta vào tay họ, ai trong số họ có thể là Louise? Và kinh hoàng hơn nữa là những người chúng ta chắt lọc vượt qua những tuyển chọn, rước về nhà, liệu có phải là Louise?

 ( Mèo Nơ )