Căn bệnh mù trắng đột nhiên xuất hiện ở thành phố. Người đầu tiên bị bệnh mù trắng là một công dân bình thường đang lái ô tô chờ đèn xanh trên đường, rồi sau đó căn bệnh lây lan sang người khác với tốc độ chóng mặt. quả thực không biết căn bệnh này có lây lan hay không, chỉ biết rằng những người sáng mắt còn lại nhanh chóng mắc bệnh này mà chẳng có dấu hiệu gì. Tất cả, sau một lần chớp mắt, và thế là tự nhiên không nhìn thấy gì. Phía trước mắt họ thấy là một màu trắng, trắng như sữa, chứ không phải tối đen. Cho dù là bóng tối của địa ngục hay sáng lòa của thiên đường thì cũng không khác nhau cho lắm trong trường hợp này, vì xét cho cùng, thì cũng là không nhìn thấy.
Những người mù đầu tiên được đem vào khu cách li – vốn là trại thương điên đang bỏ trống. Họ làm thân nhau và giúp nhau tập quen dần với cuộc sống mới với đôi mắt mù lòa. Nhưng rồi số người trong khu cách li ngày một tăng lên. Và rồi áp bức, bóc lột, xuất hiện. Những kẻ có sức mạnh tự cho mình có quyền cai trị người khác,tha hồ áp bức, bóc lột. Dường như khi không thấy gì thì người ta cũng chẳng còn sợ ai thấy được hành động xấu xa của mình vậy.

Mù loà - Reviewsach.info
Rồi như con giun xéo lắm cũng quằn. Những kẻ yếu đuối-hay những kẻ tự cho mình là yếu đuối hợp nhau lại. Và khu cách ly bị thiêu rụi
Những kẻ mù lòa tràn ra ngoài. Lúc đầu là niềm vui của sự tự do, sau là sự hụt hẫng vì không biết đi đâu về đâu. Bàng hoàng hơn cả là khi họ nhận ra người dân thành phó ngoài kia cũng đều bị mù hết thảy.
Rác thải đầy đường. Nhà cửa bị đập phá. Khắp nơi tràn ngập những kẻ lang thang gầy gò, thất thểu đi như những thây ma. Cả một nền văn minh như đang dần sụp đổ, bởi chính bàn tay con người gây dựng lên chúng.
Có một người phụ nữ vẫn luôn sáng mắt từ đầu đến cuối truyện. Không chỉ là để giúp đỡ hay dẫn đường cho những kẻ mù lòa, mà bà ở đấy, như để chứng kiến cảnh cả nhân loại bị nhấn chìm trong mù lòa u tối là như thế nào
Môt câu chuyện không có tên người cụ thể, không có tên địa điểm hay thành phố cụ thể. Mỗi nhân vật đại diện cho những tên nghề nghiệp bình thường, là bác sĩ, y tá, lái xe, ….Không ám chỉ riêng ai, Saramago như đang nói với cả nhân loại vậy
—————————–
p/s: Có một điều lạ ở cuốn sách này là các lời thoại của nhân vật không được tách biệt rõ ràng, và được ngăn cách với các lời thoại khác hay lời kể bằng dấu chấm hết. không biết là bản gốc vẫn thế hay là do biên tập. Nhưng lạ là khi đọc lại chẳng nhầm lẫn giữa ai với ai, dù rằng lúc đầu đọc rất khó chịu.
p/s 2: đô guốc của phụ nữ quả thật rất lợi hại. anh ăn cắp xe đã tử ẹo khi lãnh trọn một cú vào đùi (à, không phải ngay lập tức đâu ạ)

(Hoàng Sơn)