“Tất cả chúng ta đều từng đặt ra ít nhất một lần câu hỏi này: nếu như có may mắn được quay lại, chúng ta sẽ thay đổi điều gì trong cuộc đời mình?
Nếu như được làm lại, ta sẽ tìm cách sửa chữa lỗi lầm nào? Sẽ lựa chọn xóa đi nỗi đau nào, sự ân hận, niềm hối tiếc nào?
Liệu ta có dám mang lại một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình hay không?
Nhưng để trở thành ai?
Để đi đến đâu?
Và cùng với ai?”

Hẹn em ngày đó

Tất cả những câu hỏi này có lẽ bạn sẽ tìm thấy câu trả lời trong cuốn sách đặc biệt của Guillaume Musso. “Hẹn em ngày đó” chừng như vẽ nên một chuyện tình đẹp nhưng thắm đượm nỗi buồn với một motip vừa quen thuộc vừa mới lạ: có những hối tiếc ở hiện tại và khát khao quay về quá khứ để thay đổi những hối tiếc đó. Và chừng như, cuốn sách làm khắc khoải hơn nữa cái nỗi đau mà người đàn ông Elliott đã giữ chặt trong lòng mình. Dưới ngòi bút tinh tế của Musso, những khắc khoải ấy, những đớn đau ấy, hiện về trong mỗi giấc mơ và trở thành thứ ám ảnh. Cũng chính vì vậy mà khát khao trở về “ngày đó” trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phải chăng, Musso nói hộ chúng ta về mong mỏi ấy: mong mỏi được làm lại, mong mỏi sống tốt hơn cách mình đã từng sống ngày hôm qua, và mong mỏi quá khứ không để lại nhiều hối tiếc cho hiện tại đến như thế?

Cuộc hội ngộ của Elliott 30 tuổi và Elliott 60 tuổi là cuộc hội ngộ mang tính bước ngoặt thay đổi mọi thứ – thay đổi những điều làm Elliott 30 tuổi đau đớn và thay đổi những điều làm Elliott 60 tuổi mãi chẳng thể nguôi ngoai. Khoảng cách thế hệ không làm họ xa cách, hay nói khác hơn, ở họ có một sợi dây liên kết buộc chặt không thể phủ nhận nhau: rằng họ là nhau của 30 năm trước – 30 năm sau. Và trên hết, dù là Elliott 30 tuổi hay là Elliott 60 tuổi thì ở họ vẫn mãi mãi một tình yêu sâu đậm, bất diệt với cô gái Ilena. Họ trở về để đối mặt với sự thật khủng khiếp, với sự mất mát chẳng thể nào bù đắp hay trở về với chính lòng mình, và tự hỏi, họ có thật sự muốn thay đổi những điều đã xảy đến “ngày hôm qua” hay không? Những phát hiện đầy mới mẻ, những phút giây căng thẳng đến nghẹt thở cùng những quyết định không dễ dàng, khiến cho câu chuyện mang một hơi thở rất Musso – rất kỳ diệu, rất cuốn hút.

Tôi vốn nghĩ, cuộc đời sẽ đẹp biết mấy nếu ta được trao cho những cơ hội ấy – cơ hội được làm lại. Nhưng thật sự, có những điều mà chúng ta, dù có cố gắng, dù có khát khao đến như thế nào cũng chẳng thể làm khác đi được. Phải chăng đó gọi là số mệnh? Không, Musso không cố nói cho chúng ta những điều ấy. Với tôi, “Hẹn em ngày đó” như một lời răn nhủ: Nếu thật sự muốn thay đổi, và nếu thật sự có một cơ may như Elliott, chúng ta có thể phần nào đó thay đổi. Nhưng mọi thứ sẽ không thể nào trọn vẹn như lúc nó chưa bắt đầu. Nếu đã là như thế, vì sao chúng ta không sống thật hết mình, thật trọn vẹn để bản thân mình hôm nay không để lại tiếc nuối cho ngày sau nhiều như vậy, như Elliott của những năm 30 tuổi đã từng?

Khép lại những trang văn Musso, bao giờ cũng là cái dư vị khó quên lẩn khuất trong từng ý nghĩ. Ấy là một giọng văn đầy sáng tạo nhưng cũng đầy triết lý, để khi bắt đầu những trang sách ấy, bạn khó lòng dứt ra khỏi được.

Bài review của tác giả Thái Thị Cẩm Vân