Tác giả John Verdon là một cái tên xa lạ và chẳng gây ấn tượng gì với mình, nhưng tên các tác phẩm của ông lại rất lạ đời và cực kỳ gây tò mò : Hãy nghĩ tới một con số, Peter Pan must die – Peter Pan phải chết (chưa được xuất bản ở Việt Nam).
Vậy, hãy nghĩ tới một con số!
“Ừ ok, rồi đó, sao nữa?”
Phải đọc để tìm hiểu thôi.

Hãy nghĩ tới một con số

Thật tình là mình thực sự khâm phục những bài viết review chuẩn mực, ngắn gọn và súc tích được các cao thủ soạn thảo. Kĩ năng lựa chọn từ ngữ để nén thông tin muốn truyền tải, khả năng tổng hợp nội dung của hàng trăm trang sách rồi chắt ra được cái cốt lõi nhất chỉ bằng một đoạn hoặc vài dòng ngắn ngủi của các chế ấy quả là đáng nể, một việc mà cố lắm nhưng mình không sao làm được khi viết review. Đọc những bài viết như thế giống như xem một màn giải rubik điệu nghệ vậy, cảm giác vuông vức và đầy đặn. Dưới những pha finger tricks ảo diệu và thoăn thoắt, từng con chữ xếp ngay ngắn lại rồi hợp thành một thể thống nhất hoàn chỉnh.
Việc viết review với mình giống như một câu hỏi đại loại như : Làm cách nào để diễn tả màu đỏ cho một người không nhìn thấy gì?
Bằng một cái gì đó hoàn toàn không liên quan đến tác phẩm, tiết lộ chỉ một chút nội dung nhỏ giọt nhưng vẫn truyền tải được cảm xúc mà mình muốn gửi gắm.
Với câu hỏi trên thì đáp án của mình là : Ớt. Ăn thử đi.
Về tác phẩm này thì mình sẽ không bắt các bạn phải thử trái ớt đâu.

Hẳn là ai cũng từng đọc hay nghe một đoạn văn, loạt ảnh chế giễu liên quan đến đoạn đối thoại hai câu kinh điển sau :
– Em muốn ăn gì?
– Ăn gì cũng được.
– Ốc nhá? Gà nhá? Phở nhá? Hủ tiếu nhá?
Rồi nó tiếp diễn thêm khoảng vài chục câu nữa trước khi hai bạn thống nhất xong hoặc vào đại bất cứ quán ăn nào gần nhất.
Hay có những hôm lằng nhằng công việc mãi, đã 6:30 tối và bạn khá đói, nhưng bạn không nghĩ ra được nên đi ăn cái gì nữa. Bạn ngồi lì ở nhà hay ở đâu đó, đã 7:30 rồi và lúc này thì bạn thực sự đói. Bạn dắt xe hoặc lết xác ra khỏi nhà, đi lòng vòng, chạy loanh quanh mãi, nhưng không hiểu sao bạn chẳng hứng thú với bất cứ hàng quán nào. Những hàng xôi xéo, quán mì, những tô hủ tiếu vỉa hè, cơm ta, cơm Tàu, cơm Tây….cứ lướt qua nhưng bạn chẳng muốn ghé vào chỗ nào cả. Đã 8:00 và bạn tiếp tục chạy, mông lung, đói mà chẳng muốn ăn cái gì. Rồi cuối cùng đói quá, mất thời gian, bạn ghé đại vào một chỗ, hoặc làm ổ bánh mì qua loa. Chẳng thỏa mãn gì cả.
Giống như có những thời điểm mà mặc dù bạn có một đống sách ở nhà, một dãy dài những cái tên được lưu trong danh sách yêu thích chờ mua, hay liên tù tì bất tận những tựa sách được khuyến khích “phải đọc”…..nhưng bạn lại đột nhiên mất hứng, chẳng có cuốn sách nào khiến bạn muốn đọc hết.
Và tác phẩm này sẽ khiến bạn muốn đọc, giống như một quán ăn nhỏ trong ngách, lọt thỏm nhưng vẻ ngoài nhìn rất ấn tượng. Và món ăn thì hấp dẫn bất ngờ. Thêm vào đó chị chủ quán nhìn hấp dẫn, theo kiểu thông minh sắc sảo.
Quán có bàn ghế mộc mạc, trang trí đơn giản nhưng hài hòa, không dư thừa một chút không gian nào cho thấy sự am hiểu về bài trí nội thất và gu thẩm mỹ cao của người thiết kế. Mọi thứ diễn ra như đúng nó phải thế, một bữa tối đáng tiền : nhân viên không quá niềm nở nhưng phục vụ chuyên nghiệp, menu ít nhưng đều là những món cầu kỳ, yêu cầu kĩ năng chế biến cao. Bạn ăn thong thả, không quá chậm cũng không quá nhanh, nhưng không thể ngừng thi thoảng liếc chị chủ quán sau quầy tiếp tân. Điểm trừ duy nhất có lẽ là cái thùng rác hơi quá nhỏ và chỉ có một cái cho khắp cả cửa hàng. Giá mà dã tâm giết người của nó lớn hơn một chút thì chắc sẽ chứa được nhiều rác hơn.
Có một sự nữa mình phải nói, ấy là sự khô khan và chai sạn. Ở quán không có âm nhạc để kích thích cảm hứng của khách hàng. Không hẳn là điểm trừ, chỉ là một nét đặc trưng riêng. Không thể nào tác phẩm này là do một tác giả trẻ tuổi viết được, nếu mà bạn cứ thế đọc luôn không liếc qua phần giới thiệu tác giả. Mình không rõ nguyên nhân nào, do tuổi của nhân vật chính, hay những màn đối thoại lãnh đạm giữa ông ấy và bà vợ khiến mình có cảm giác đó nhưng không thể nào nhầm lẫn được sự u uất và trầm tư thấm đều trong mạch truyện. Trầm tư là khi người ta không thể thoát khỏi quá khứ, những việc đã xảy ra mãi mãi không thay đổi được nó, nhưng ta không cách nào đẩy được nó đi. Giờ nghĩ lại, hơn 450 trang của Hãy nghĩ tới một con số giống như mà một bản báo cáo dài hơi của một cảnh sát đã già và mệt mỏi, thứ mà chưa bao giờ được viết ra mà chỉ được soạn trong tâm trí.

Chung quy lại, đây là một đầu sách mà sau khi chén xong, bạn no, bạn thấy ngon miệng, bạn muốn ăn lần nữa. Một tác phẩm trinh thám hiện đại đúng nghĩa và đáng đọc.

(Giao Bui)