Hà Nội một ngày nóng đến gắt gỏng. Gắt gỏng từ thời tiết cho đến tâm trạng. Cảm thấy bản thân như sắp nổ tung trong một đống các suy nghĩ xoắn xuýt. Mắc kẹt trong sự cô đơn của một mối quan hệ không rõ ràng.

Vì vậy, tôi đã ghé qua hiệu sách để mua một quyển tản văn.

Ừ thì, kiểu sách mơ mộng dành cho những kẻ mộng mơ. Đọc về những xúc cảm xa lạ của một người xa lạ. Vì có những khoảnh khắc, cảm xúc của chính mình đặc quánh đến mức khó có thể tuôn thành câu chữ hoàn chỉnh. Mà xung quanh, nào có ai thấu hiểu.

Người ta hay nói rằng, mùa thu mới là mùa của sầu muộn. Nhưng thật ra, từ cái ngày mà loài sinh vật mang tên “crush” xuất hiện, và mối quan hệ không rõ ràng bắt đầu, bất cứ ngày nào cũng là ngày của ưu tư.

Giá như mình vẫn còn bên nhau

“Đó là một mối quan hệ, như người ta vẫn nói, tình yêu chẳng phải, nhưng gọi là tình bạn thì cũng kỳ. Một cái gì đó trên tình bạn, dưới tình yêu, lưng chừng giữa những cảm xúc.”

“Chuyện chúng mình hóa ra thật mỏng manh

Chỉ tìm đến nhau khi trái tim đều lạnh.

Lúc tâm hồn khát khao cần sưởi ấm

Lúc em và anh, đều thiếu thốn chút tình.”

“Tôi đã thôi đợi chờ cô ấy từ rất lâu rồi. Tôi không ngốc đến mức tin rằng, thời gian có thể làm thay đổi những xúc cảm, và sự kiên trì có thể đem lại tình yêu tôi hằng mong muốn.

Tôi đâu còn hy vọng việc cô ấy sẽ yêu tôi, tôi chỉ đợi chính mình một ngày không còn thương yêu cô ấy quá nhiều…”

Những tháng ngày yêu đơn phương này, đâu phải là để đợi chờ một tình yêu đơm hoa. Vì đã từ lâu, những nỗi đau góp nhặt đã dập tắp mọi điều tốt đẹp . Hy vọng cuối cùng, chỉ là kết thúc của mối quan hệ này không quá đớn đau.

Người xung quanh thường hay hỏi tôi: “Sao lại đi cà phê một mình?”. Ở cái Trái Đất 8 tỷ người này, thật sự không quá khó khăn để tìm một người để uống cà phê. “Nhiều người nghĩ rằng cứ một mình là sẽ cô đơn, và cô đơn chỉ đến khi ta một mình. Nhưng sự thực đâu phải như vậy.

Cô đơn là khi lạc lõng, là khi không tìm thấy được tiếng nói chung, là khi không có ai thấu hiểu, đồng cảm và chia sẻ, là khi ngay cả giữa chốn đông người vẫn cảm thấy mình thật bé nhỏ và lặng lẽ.”

“Đa phần chúng ta dù chẳng hề một mình, nhưng…

vẫn vô cùng cô đơn”

Vậy thì, nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc, lại không biết tìm đến ai.

Hãy lựa chọn Sương Mai và Giá như mình vẫn còn bên nhau.

Quyển sách này không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng có lẽ sẽ khóc cùng với bạn.

Vì sau tất cả, đồng cảm và chia sẻ sẽ làm cho vết thương chóng lành hơn.

Và rồi chúng ta lại gối đầu trên những bình yên…

Midori Chan – Tiểu Linh Dương review