Bán cả mồ hôi nước mắt để kiếm sống, vẫn phải dành cho mình một góc yêu thương.

Đọc một cuốn sách ngôn tình, cảm giác thế nào? Ấn tượng, thân thương? Nhưng đọc một cuốn sách về cuộc đời của tác giả trẻ Việt Nam thật sự để lại cho mình nhiều cảm xúc
Ra mắt cuối năm 2021, cuốn Ép mình phải XINH phải DỮ của Huế Lyly nhanh chóng được nhiều người quan tâm. Đây được coi là bước ngoặt quan trọng trên con đường sự nghiệp của tác giả. Mình đã đặt một cuốn trên TIKI, hy vọng sang năm mới cũng được may mắn và có nhiều bước tiến giống tác giả. Nếu được chat với Huế Lyly, có lẽ tôi sẽ nói với cô một câu: Tuyệt vời! Tác giả đánh thức giấc mơ tôi ấp ủ bấy lâu từ những dòng chữ đầu tiên
Thế giới văn chương rộng lớn, nhưng không phải cuốn sách nào mình cũng thích. Nhưng cuốn Ép mình phải xinh phải DỮ đã đem đến cho mình thiện cảm ngay từ lần đầu tiên. Mình đặc biệt ấn tượng với bìa sách, được thiết kế vô cùng rực rỡ. Cứ ngỡ đây là tác phẩm của một tác giả Trung Quốc. Hóa ra, đó là sách của một tác giả Việt Nam thực thụ. Lối hành văn gần gũi, chân thành nhưng không kém phần sâu sắc. Những câu chuyện của cô rất thật, không hề tô vẽ hay tỏ vẻ. Chính điều đó làm nhiều bạn đọc cảm thấy rất đồng cảm. Đọc cuốn sách từ đầu đến cuối, mình có cảm giác giống như tác giả chia sẻ là: “Một cô gái mới gần 30 tuổi nhưng giống như đã sống mấy cuộc đời.” Hẳn nhiều bạn sẽ thắc mắc vì sao!
Sinh ra trong gia đình khá giả nhưng gặp sa sút sau đó không lâu, tâm lí của cô cũng trải qua nhiều biến động. Nhưng mong muốn mãnh liệt với nghề kinh doanh vẫn luôn cháy bỏng, đủ dẫn cô vượt qua những nỗi buồn sâu kín nhất. Từ bé, Huế Lyly đã rất nhạy bén với tiền bạc và các phi vụ mua bán. Lớn lên, mặc dù có tất cả những điều kiện mà bao bạn trẻ mong ước, nhưng Huế Lyly đã từ chối công việc lương cao để theo đuổi ước mơ của mình là kinh doanh. Cô và người bạn thân của mình lập ra cửa hàng nội y đầu tiên mặc dù chỉ là người mới bước chân vào nghề.
ep minh phai xanh phai du
Những bạn trẻ hẳn sẽ thấy hình ảnh của mình ở đó. Vượt lên những ngăn cản và định kiến từ người ngoài không phải là điều ai cũng làm được. Chỉ bằng nỗ lực, quyết tâm với đam mê của mình, bạn mới tìm ra con đường riêng. Những câu chuyện mà tác giả nhắc đến nhiều nhất trong cuốn sách là: ước mơ, đam mê, kinh doanh, nỗ lực… Nếu bạn để những lời ngăn cản của người ngoài ảnh hưởng tới mình thì kết cục của bạn chính là một cuộc sống dở dang. Bởi vì chỉ người dám nỗ lực thực hiện trọn vẹn ước mơ của mình, thì mới ngày một hoàn thiện bản thân, trở thành phiên bản tốt hơn của mình
Thay vì mơ mộng và ca thán, bạn có thể kiên định theo đuổi giấc mơ. Không ngừng vững vàng tiến về phía trước, thì những gì bạn bỏ ra thật đáng giá. Như vậy, dù không phải một người xuất sắc lắm, bạn vẫn có điểm hãnh diện về mình. Sống một cuộc đời như vậy, thì chẳng bao giờ phải nuối tiếc, phải không?
Nghe danh một bà chủ, sở hữu chuỗi cửa hàng nội y có tiếng, nhiều người sẽ nghĩ cuộc sống của cô ấy thật sướng. Nhưng đọc Ép mình phải XINH phải DỮ, bạn mới thấy những điều khác. Phải đi bán hàng với mẹ từ bé rất khổ, chứng kiến sự chia li của gia đình, Huế Lyly mang trong mình đầy nghị lực. Bán mọi thứ nhỏ nhất từ bút bi nước, bao lì xì, bóng bay, cho đến mua cái ô tô cũng đều là nỗ lực. Ngẫm lại mới thấy, cuộc đời của chúng ta cũng khác gì đâu. Có cuộc sống ổn định, lương thưởng đầy đủ, bạn bè vây quanh, nhưng không phải lúc nào cũng hạnh phúc. Đâu đó là những ấm ức, bực bội, có khi là nước mắt. Nhưng nỗ lực cho điều gì và dám sống ra sao, đấy là lựa chọn của mỗi người
Nếu cuộc sống của bạn ngột ngạt, thì hãy tìm nơi thông thoáng hơn. Tinh thần sảng khoái, vô tư, thì ai làm bạn buồn được? Những ai đi qua thanh xuân, thì những gì đau khổ nhất chúng ta cũng nếm mùi rồi. Thế thì, có gì mà bạn không dám SỐNG? Miễn là đừng bao giờ từ bỏ con đường của mình, thì dù bạn làm những việc nhỏ nhất, nó cũng biến thành điều kỳ diệu. Dẫu xuất phát điểm của bạn là ai, thì đến cuối con đường, chúng ta sẽ hân hoan thấy bản thân đổi khác
Hành trình thực hiện ước mơ, dám sống bằng tất cả những gì mình có, chính là cuộc đời đẹp nhất, tươi nhất và tuyệt vời nhất, phải không?