Review sách: Đế vương công lược – Ngữ Tiếu Lan San

thumbnail
Rate this post

Mấy nay mới vừa đọc lại Đế vương công lược, và nghĩ nên viết một review vì cuốn sách này xứng đáng. Mấy bộ hài và ngọt ngào của Ngữ Tiếu Lan San không phải gu của mình, nên cuốn 1 cuốn 2 của hệ liệt Bạo tiếu giang hồ dù nổi cực nhưng mình lướt qua. Thế mà vô tình đọc Đế vương công lược lại dính, có thể nói đây là tác phẩm tốt nhất của Ngữ Tiếu Lan San cho đến giờ. Mình có hứng thú với những nhân vật đế vương, vì mình thích những cuộc tranh đấu quy mô lớn, những đoán định lòng người, những mưu kế, những chiến thuật để đạt và giữ ngôi, những băn khoăn giữa sự quyền lực và tình cảm riêng tư. Mình cảm thấy nhân vật là vua một nước, đứng đầu triệu người, nắm quyền lực trung tâm sẽ là nhân vật có nhiều góc độ khai thác, và có chiều sâu tầng lớp nội tâm. Thế nên thường mình không thích nhân vật đế vương thụ, vì thường bị khắc họa không đủ mạnh mẽ, ngây thơ, nông cạn, kiêu căng phách lối. Nhưng may mắn, Đế vương công lược lại cho ra đời một bạn đế vương thụ khá xuất sắc và ấn tượng, nói chính xác hơn cả công và thụ đều xuất sắc nhất trong các truyện của Ngữ Tiếu Lan San.

Chuyện là tại nước Sở, sự tồn tại của phiên vương vùng Tây Nam Đoạn Bạch Nguyệt là một tồn tại rất đặc biệt. Khi đương kim hoàng thượng Sở Uyên lên ngôi khi vừa tròn 18 tuổi, các nước láng giềng rục rịch xâm phạm, chỉ có vùng Tây Nam tạm yên tĩnh. Tây Nam vương là người giúp hoàng thượng bình loạn và nắm quyền lực trung tâm. Tuy nhiên, quan hệ giữa triều đình và Tây Nam là đối địch, nghi kị. Nhưng quan hệ riêng tư giữa Hoàng thượng và Tây Nam vương lại là trúc mã trúc mã từ thuở nhỏ, thầm mến nhiều năm, gian tình tứ phía. Mỗi tấc giang sơn của hoàng đế, là do Tây Nam vương đốc lòng giữ vững. Gần hai trăm chương truyện là hành trình giúp người thương bình định thiên hạ của Đoạn Vương gia, trải qua bao khó khăn vất vả cuối cùng cũng rước được người thương về nhà. Con đường hai người đến với nhau, trắc trở gian nan, ngọt ngào đủ cả, đằng sau là cả giang sơn hai người cùng xây dựng nên. Có ai ngờ a tác giả chuyên hài lại có thể viết được một câu chuyện nghiêm túc và xúc động như thế.

Một câu vậy thôi đã đủ nói lên tình cảm ôn nhu thâm tình của anh Nguyệt trong truyện, khiến anh trở thành người yêu của mình. Bá đạo nhưng không trẻ trâu, ôn nhu nhưng không quỵ lụy, không phô trương nhưng làm người tin phục, tình thánh nhưng không tỏ vẻ đáng thương. Gặp nhau từ thuở nhỏ, tình cảm dần khắc sâu, từ bé đến lớn trong mắt chỉ có người nọ, không muốn làm Phiên vương nhưng vì người yêu có thể lên ngôi và vững ngôi Hoàng thượng, liền không nói một lời đánh đông dẹp bắc, mang danh tiếng nghịch tặc bao năm cũng chẳng quản. Sở Uyên ở kinh thành trị quốc, anh rong ruổi đông chinh tây chiến bình định cho người yêu nửa mảnh giang sơn, khi Sở Uyên mới lên ngôi giặc trong thù ngoài, gửi cho anh phong thư muốn giết người này, được mảnh đất nọ, anh trả lời ngắn gọn một câu ‘được’, rồi bất chấp đang bế quan mà đi đánh cho người yêu, rồi chịu nổi khổ tẩu hỏa nhập ma vì độc ‘Kim Tàm Tuyến’ mười năm. Âm thầm làm nhiều việc cho người yêu nhưng chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười là mãn nguyện. Giả vờ hám danh hám lợi đòi cắt đất phong, để mối quan hệ giữa hai người trở thành giao dịch công bằng, để người yêu không áy náy, không cảm thấy đang lợi dụng mình. Yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đòi hỏi vô lý, vì biết người yêu mình là hoàng đế, lòng mang thiên hạ vai gánh giang sơn. Sống dở chết dở nhưng vẫn nhờ sư phụ và đệ đệ diễn trò để người yêu an tâm không lo lắng. Không quản bản thân đau đớn tổn thương bao nhiêu, chỉ sợ người trong lòng đau đớn, áy náy, sợ người ta luẩn quẩn, sợ mình thành gánh nặng trong lòng người ta.

Với đế vương, một câu ‘ngươi quan trọng hơn thiên hạ’ này còn hơn cả ngàn vạn lời yêu. Câu này thôi đã đủ nói lên tình thâm của Sở Uyên dành cho Đoạn Bạch Nguyệt.

Mở đầu truyện, tình cảm của hai người dường như không thể thành công, mặc dù cả hai thích nhau và biết rằng đối phương cũng thích mình, nhưng không tâm ý tương thông nên không biết đôi phương yêu mình đến độ nào, không biết tương lai sẽ ra sao. Thế nên chẳng biết sẽ có kết quả gì, chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều. Hơn nữa, thân phận ‘đế vương’ của Sở Uyên là ngăn cản lớn nhất của hai người, Sở Uyên phải lo nghĩ quan tâm đến quá nhiều thứ, mà có thể cho lại thì quá ít. Nhiều khi lại là không thể cho; lưng đeo trách nhiệm nặng nề, sai một bước là trả giá bằng lãnh thổ, bằng chiến tranh, bằng dân chúng. Hơn nữa, từ nhỏ sống trong thâm cung, phản bội bị tính kế đủ cả, nên Sở Uyên chưa đủ tự tin vào tình cảm đôi bên. Thế nên cả hai chưa bao giờ có ý định vạch rõ quan hệ hoặc tiến tới. Nhưng tình cảm không thể kiềm chế được. Nhờ vụ độc ‘Kim Tàm Tuyến’ và sự trợ giúp của Nam sư phụ và Dao nhi, Sở Uyên đã hiểu rõ được sức nặng của Đoạn Bạch Nguyệt trong mình và biết rõ Đoạn Bạch Nguyệt sẽ trả giá vì mình đến cỡ nào. Thôi rồi, đến đây là tình cảm của hai người như tuyết tan luôn, nụ hôn đầu hay lần đầu làm chuyện ấy đều do Sở Uyên chủ động hết. Mình thích chi tiết này, vì Đoạn Bạch Nguyệt biết mối quan hệ này có thể gây ảnh hưởng đến Sở Uyên, nên để Sở Uyên lựa chọn. Sở Uyên không dây dưa lằng nhằng và làm người đọc thích.

Sở Uyên tuy làm thụ nhưng kiên quyết và tỉnh táo. Thích nhất tính cách tỉnh táo rõ ràng của anh ý, chứ không có ngạo kiều mọi lúc mọi nơi hay bán moe ngây ngô vạn nhân mê như một số thụ của Ngữ Tiếu Lan San. Lúc làm vua thì thâm trầm lãnh tĩnh, quyết đoán không để triều thần lên đầu ngồi nhưng vẫn tỉnh táo chín chắn quyết định cái nào cần phải làm, không bao giờ bỏ rơi trách nhiệm của một vị quân vương. Thích nhất là một đoạn anh hành động rất lạ nhưng lại thành cảm động. Đối mặt với việc Đoạn Bạch Nguyệt giấu mình sự thật, đối mặt với việc người mình chờ ba năm không chịu ra gặp, muốn trốn mình cả đời, đối mặt với việc Nam sư phụ nhắn nhủ “Đừng chờ đợi nữa, hãy quên sạch sẽ đi. Quên hắn đi, có lẽ trong lòng đồ đệ ngốc của ta còn có thể dễ chịu một chút.” thì Sở Uyên đã đáp lại một câu rất hay “Trẫm có thể chờ ba năm, cũng có thể chờ ba mươi năm. Nếu như hắn muốn tránh cả đời, vậy trẫm liền chờ hắn cả đời, người nào chết trước, coi như người đó thắng.” Sở Uyên không khó chịu, không làm ầm ĩ, không hận thù, không hiểu lầm, chỉ nói mấy câu tỏ rõ suy nghĩ kiên định của mình và để Đoạn Bạch Nguyệt tự nhận ra mọi điều.

Ban đầu, nhìn như Sở Uyên lạnh lùng tưởng yêu ít hơn nhưng thật ra thâm tình không kém Đoạn Bạch Nguyệt. Lý trí thế nhưng nguyện hy sinh thanh danh, mặc kệ lực lượng phản đối, anh hy vọng trở thành hoàng đế để cứu mạng người yêu. Vì người yêu mà hai người đã trải qua nhiều khó khăn và gian khổ. Trước ăn uống thanh đạm vị nhạt, sau này khẩu vị trở thành chua cay như người yêu. Nhớ rõ sở thích người yêu, biết rõ bước chân người ấy. Từ một mối quan hệ mập mờ, che dấu mà khi tỏ tình rồi thì Sở Uyên quyết đoán cố gắng vì tương lai của cả hai, cho người ta một đáp án rõ ràng, một danh phận đường hoàng. Công sủng thụ, thụ sủng công đọc rất mượt mà.

Truyện này vừa đủ ngược và hài. Không nhiều tình tiết lố và nhảm như vài truyện trước. Truyện này có thể gọi là nhiều ngược nhất của Ngữ Tiếu Lan San nhưng ngược không quằn quại, không có hiểu lầm tay năm tay sáu, hai bạn đều chỉ có nhau nên ngược là từ hoàn cảnh, từ tính cách ban đầu của hai bạn. Sau đó, hai bạn lại ngọt thôi vì cả hai tâm lý và hiểu rõ tin tưởng nhau. Các truyện của Ngữ Tiếu Lan San thường gặp nhược điểm là càng viết dài càng lan man và gượng ép. May mà Đế vương công lược đỡ sa đà hơn, dài nhưng trình tự rõ ràng. Một số chi tiết có thể viết ngắn gọn hơn và giảm số lượng nhân vật không cần thiết. Ngoài ra, có vài lỗi nhỏ không thống nhất với các truyện khác và tuyến thời gian hơi lộn xộn. Nhưng nếu chỉ đọc truyện này thì không sao cả.

Một điều mình ưa thích nữa là dàn nhân vật phụ đáng yêu và phù hợp. Đoạn Dao là nhân vật cưng nhất bộ này, đáng yêu dã man lại ngoan hết mức. Nam sư phụ tuy ngang ngược khùng khùng nhưng thương đồ đệ hết mực. Tứ Hỉ công công xem Uyên như người nhà, như con cháu, như chị dâu, mà không xa cách em ấy vì thân phận Hoàng đế. Tây Nam phủ có tình cảm thân tình không kém tình cảm của Đoạn Bạch Nguyệt và Sở Uyên. Truyện này đủ ngọt nhưng không ngấy, không sến, mỗi lúc hai bạn bày tỏ tình cảm rất đáng yêu, ấm áp, thân tình, trẻ con và chín chắn, tình thú và dịu dàng, nhiệt tình và hài hước. Đọc truyện này mắt không thấy mỏi.

Đọc ở đây.

P/s: Đề cử mấy bộ hoàng đế công mà tui thích như Đế đài xuân, Đương niên ly tao, Sửu hoàng, Quyền hoạn, Mạch thượng hoa khai, Sát Phá Lang.