Một người bạn của tôi từng nói: sự lạc quan và niềm tin vào cuộc sống, đôi khi vượt lên trên bệnh tật, làm nên kỳ tích. Con người ta có thể sống bằng tinh thần. Nghe vậy tôi còn nửa tin nửa ngờ. Nhưng đọc xong Cơn sốt lúc bình mình, bỗng dưng tôi lại muốn tin vào điều đó.

Cơn sốt lúc bình minh
Lili và Miklós đã đến bên nhau như một kỳ tích. Cả hai đều mang bệnh trong người, những căn bệnh khó có thể hồi phục. Miklós chỉ còn 6 tháng. Họ sống giữa một thế giới đổ nát, quá nhiều những thiếu thốn về vật chất, sự quản thúc, bệnh tật, lòng ghen ghét đố kỵ của người bên cạnh. Nhưng tình yêu là một điều thần kỳ, đưa những con người từ bờ vực của cái chết tiến tới sự sống, tiến tới với tương lai. Khó khăn thiếu thốn vất vả đến thế đấy, vậy mà tình yêu mãnh liệt khiến cho người ta khắc phục vượt qua hết mọi thứ, chỉ bởi họ yêu nhau, họ tin và bám lấy nhau, còn một hơi thở họ cũng không ngừng hi vọng. Chông gai khiến tình yêu bền vững, đủ đầy thuận lợi lại khiến mọi thứ biến màu. Thực ra, điều quan trọng, là bạn có đủ niềm tin cho tình yêu đó hay không mà thôi.
Giây phút họ gặp nhau, lần đầu tiên, dường như tôi thấy, cả thế giới như đóng băng lại, anh không đẹp, xấu xí, hàm răng thiếc lởm chởm, tiền bạc không có, một bên mắt kính bị vỡ, chia sẻ những mẩu sô cô la bé tí xíu, nhưng anh đã dành cho cô gái những điều tốt nhất rồi. Tại sao khi đó Lili lại từ chối không nhận ra chàng trai nhỉ? Vì bối rối? Vì thất vọng vì người mình kỳ vọng không nên là chàng trai đứng trước mặt này sao? Nếu Miklós không nhận ra Lili? Chàng nhận nhầm? Đôi khi tôi cảm thấy, mình đang đọc truyện cổ tích. Nhưng tôi tin, câu chuyện này, có thật. Chuyện tình đẹp mà gian nan sau Chiến tranh thế giới thứ 2. Họ có quá nhiều quá nhiều thứ phải vượt qua, rất hiện thực, và khi họ đủ dũng cảm vượt qua được hết mọi thứ, những thứ mà chính chúng ta không bao giờ dám làm và dám đi tới. Chúng ta nghĩ đó là cổ tích. Không phải câu chuyện của họ không có thực, mà là chúng ta hèn nhát mà thôi.

Thực ra sau cuốn sách này, tôi có một niềm tin rằng: nếu hai con người, trái tim họ thực sự hướng về nhau, vậy những thứ như tiền bạc, thiếu thốn, khó khăn, không còn là vấn đề nữa. Nhưng để tìm ra được hai trái tim thực sự hướng về nhau, cũng vất vả vô cùng. Tình yêu thường bị nhuốm nhiều thứ màu pha tạp, khó có thể còn trong trẻo như ban đầu.

Không quan trọng chúng ta đến với nhau như thế nào, quan trọng là chúng yêu nhau ra sao.

(Trang Đào)