Căn Phòng Của Riêng Ta tuy không phải là một tác phẩm văn học độc lập mà một quyển tiểu luận „bình văn“ của người khác, nhưng nó xứng đáng được gọi là tác phẩm văn học, vì bản thân tiểu luận này được viết mượt mà hóm hỉnh, thiếu đi sự khô khan, lý tính thường thấy của thể loại tiểu luận. Chính cái thái độ nhẹ tênh của người phụ nữ này khi viết về những quan điểm khinh rẻ phụ nữ quá thường gặp trong một xã hội châu Âu phụ quyền từ thế kỉ 19 trở về trước, đã làm cho một người nóng tính như tôi tức giận, tại sao Virginia có thể bình thản, làm ra vẻ mình đứng ngoài cuộc để nhìn vào thân phận người phụ nữ đến thế? Và cũng chính cái thái độ nhẹ nhàng này khi gập quyển sách lại, lại giải thoát tôi khỏi những hạn chế trong tư duy của tôi trước đó về quyền phụ nữ. Virginia thực sự đã có thể thoát ra khỏi thân xác một người phụ nữ, để chăm chú nghiên cứu những hạn chế và ưu điểm của phụ nữ một cách hết sức công tâm. Tôi biết có nhiều người phụ nữ quanh tôi cần được đọc quyển này, để hiểu cô ấy không cần phải cạo đầu đinh, xăm trổ, mặc quần tụt và kêu gào sự chấp nhận ở mọi nơi cô ấy đến rằng cô có giá trị hơn những gì mà xã hội đã định sẵn cho cô. Khi những người phụ nữ cố gắng uốn mình để trở nên „nam tính“ hơn, vì xã hội coi bóng đá hay thể thao là quan trọng, còn thời trang và việc nói về cảm xúc của bản thân là ủy mị và không đáng kể, họ vẫn tiếp tục để cho những giá trị của nam giới điều khiển mình. Lấy ví dụ về một nhân vật luôn được nhắc đến khi nói về nữ quyền trong văn học: Jane Eyre. Khi cô ấy chua chát và hận thù đàn ông, Virginia cho rằng cô ấy thể hiện sự khổ sở , thừa nhận tư tưởng bị giam cầm và nỗi khiếp sợ trước người đàn ông. Cô ấy khao khát sự công nhận từ họ và đôi khi là thể hiện sự đam mê những người đàn ông đó nữa . Đến đây Virginia đã nói trúng tim đen của một bộ phận ko nhỏ những cô gái ủng hộ nữ quyền hahaha. Tôi không đồng ý hoàn toàn với quan điểm này, sẽ bất khả thi để đạt được sự tiến bộ trong chính trị hay một phong trào đấu tranh cho nhân quyền mà chỉ hoàn toàn dùng sự mềm mỏng, nhưng có thể hiểu rằng Virginia đang nói về việc tách rời nữ quyền và văn học để có một tâm trí sáng tác sáng suốt, cách nhìn này có thể áp dụng ở rất nhiều lĩnh vực, quan trọng là đừng để nữ quyền trở thành một cái „gánh nặng“ trên lưng, và vác nó theo mọi lúc mọi nơi. Dù vậy nó vẫn là một tác phẩm nữ quyền rất riêng và „thoát ra khỏi những sáo mòn của nữ quyền“. Chúng ta nợ những người phụ nữ như Virginia, nợ tất cả những người phụ nữ đã hi sinh cuộc đời của họ để đấu tranh cho chúng ta trong hàng thế kỉ, nhất là ở thập niên 60- 70. Dù rằng phụ nữ châu Á , phụ nữ da màu chưa được hưởng sự tự do ấy nhưng cách xã hội hôm nay đối xử với con người thực sự đã tốt đẹp hơn xưa.

Căn phòng của riêng ta
Một quyển sách tưởng là mềm mỏng đấy nhưng đọc xong mới thấy sự chua cay hơn thua với đàn ông của nó là rất thâm sâu. Sự mềm mỏng này làm tôi nổi da gà vì nó có thể giải thích theo kiểu: sự lịch sự ăn sâu vào máu của người Anh.
Đối với Virginia, tiền với phụ nữ nói riêng và với những người viết nói chung rất quan trọng. Nó đem đến sự tự do ý chí, và chẳng có sự chỉ tự do thể xác đơn thuần nào sinh ra được một tác phẩm văn học vĩ đại. Tất cả phải nhờ có tiền và vật chất. Quay ra khỏi chuyện nữ quyền, một quan sát khác của Virginia còn làm tôi vỗ đùi to hơn: Cái mạng nhện của Virginia. Văn học, ở đây sẽ nói rộng ra là tất cả các sản phẩm của trí tưởng tượng, là một cái mạng nhện của đời sống mà người ta tưởng nó chỉ bám hờ vào đời sống, đôi khi không nhận ra sự tồn tại của nó. Nhưng chúng được tạo ra từ những khốn khổ của con người và những nỗi đau thực tế của họ. Chúng ảnh hưởng lên tư tưởng, chất lượng cuộc sống và sức khỏe chúng ta như những cái mạng nhện trong nhà, cứ quét đi rồi sẽ lại bám vào. Điều đó nói lên, khi người ta đặt nhiều tầm quan trọng vào những sản phẩm của trí tưởng tượng không phải lúc nào cũng là do họ chạy theo cách sống phù phiếm.
Những quan sát cũng rất mới mẻ khác của Virginia về những xu hướng tình dục của trí óc : Có những tác giả nữ viết với trí óc hoàn toàn vô tính, hoặc lưỡng tính, hoặc trí óc của người đồng tính nữ, tức là rất yêu phụ nữ. Một người sáng tạo muốn một tác phẩm toàn diện theo Virginia phải có được một bộ óc siêu việt mà sử dụng , hòa quyện được sự nam tính và nữ tính của trí óc mình để truyền đạt trọn vẹn tư tưởng và trải nghiệm của họ. Mỗi người phụ nữ phải sử dụng phần nam tính trong bộ óc của mình và cả đàn ông cũng vậy: suy nghĩ bằng cả bộ óc nữ tính. Điều này không chỉ áp dụng trong văn học mà rất cần thiết cho sự hòa hợp giữa chúng ta.

Anh Nguyen review