“Cuốn này nhẹ nhàng, dễ chịu lắm, đọc vào lúc trời lạnh lạnh thì càng thích hơn” nghe chị bạn giới thiệu trước khi cho mượn, vào một ngày se lạnh đầu Xuân, trong tâm trạng nửa tỉnh nửa mê, tôi đã đọc xong 398 trang sách chỉ trong một buổi, không hẳn bởi nó thú vị hay cuốn hút mà bởi tôi muốn biết cái kết câu chuyện, muốn chắt chiu lại cái nhẹ nhàng, dễ chịu mà chị bạn nói nhưng tiếc là cũng không chắt lọc được nhiều.

Cà phê đợi một người - Review sách

Có lẽ tại mỗi người có một gu riêng, tôi lại không còn trẻ nên cuốn này không hợp với tôi nữa, nó phù hợp cho các bạn trẻ sắp sửa và đang bước vào thời thanh xuân tươi đẹp hơn. Thời tuổi trẻ của nhân vật chính khá đẹp và nhiều trải nghiệm, đôi lúc nhìn vào đó tôi muốn chạm vào và có chút nuối tiếc về quá khứ của khứ có phần ảm đạm năm xưa của mình

Câu chuyện lấy bối cảnh là “Quán cà phê đợi một người”, một cái tên lãng mạn cho nhiều câu chuyên bắt nguồn từ đây. Quán đúng kiểu tôi thích, thoải mái, dễ chịu, có mèo, có nhiều loại đồ uống và cà phê rang xay tại chỗ. Vào những ngày trời lạnh, quán ấm, có chỗ ngồi thoải mái, có mùi cà phê dễ chịu, phục vụ tốt thì còn gì bằng, tiếc là trước giờ tôi cũng chưa tìm được quán như vậy ngoài đời thực. Các nhân vật trong quán, bà chủ và khách đều kì lạ. Bà chủ thì pha cà phê rất vụng về và mùi vị cũng rất kinh khủng, mỗi ngày chuẩn bị sẵn 2 cốc có tên “Cà phê bà chủ tự chế” giá 90 đồng, ai gọi món này sẽ được trò chuyện với bà chủ tới khi nào chán thì thôi. 1 cô nhân viên đồng tính nữ siêu ngầu, có thể pha được bất cứ loại cà phê nào khác yêu cầu dù không uống được cà phê và 1 cô bé học sinh làm việc bán thời gian.

Câu chuyện bắt đầu bằng mối quan hệ của những nhân vật trong quán cà phê đợi một người với những người xung quanh. Bà chủ quán pha 2 cốc cà phê kì lạ một ngày cốt để tìm tri kỉ, cô bé làm thêm luôn luôn cố gắng để có thể ở bên cạnh anh chàng cà phê Kenya của cô…. Cốt truyện nhẹ nhàng, dễ chịu như vậy đáng ra có thể tạo ra được 1 câu chuyện cảm động nhưng cách viết của tác giả làm cho tôi không lay động, những câu văn tự sự hay cho nhân vật chính tâm sự chuyện đời, đáng ra phải rất tràn trề cảm xúc nhưng tôi đọc vẫn thấy bình thường (hay là do tôi bị trơ mất rồi?)

Cái kết của tác phẩm rất phù hợp với bối cảnh, đọc vài chương đầu đã có thể biết được ngay cái kết, một nơi đáng yêu , một bầu không khí nhẹ nhàng thì chắc chắn tác giả không thể nào cho sad – ending được dù rằng trong tình yêu, một số nhân vật của chúng ta thật hãm, hãm đúng kiểu tôi ghét. Một kiểu là yêu đương phương, yêu mà không nói. Một kiểu là không biết trân trọng tình cảm của người khác, khi người ta bỏ đi rồi mới cuống cuồng hối hận, đau khổ. Thế mà cũng quay lại, hạnh phúc với nhau được. May tôi không phải tác giả chứ yêu đương kiểu thế thì tôi sẽ dày vò cho các nhân vật hãm đó ế hết, độc thân hết cho đáng đời.

Điểm đánh giá tác phẩm: 5,5/10

(Ánh Chu review)