Lòng tham, sự đố kị và ganh ghét sẽ đầu độc khối óc và làm lu mờ con tim. Lòng tham có thể khiến cho con người trở nên đáng sợ, gây nên bao thảm hoạ cho cả nhân loại, giết chết lao động khiến sự trì trệ, lười biếng lên ngôi, lối sống thực dụng và hưởng thụ sẽ khiến nhân loại quên đi ý nghĩa thật sự của hai chữ: Cuộc sống
Nếu bạn là một người đánh cá, khốn khổ, nghèo túng như lão Han, một ngày nọ được giáo sư Broie trao cho món quà vô giá: món bột mì vĩnh cửu mà nhờ đó sẽ không còn đói khát, bạn sẽ làm gì? Liệu có bị lòng tham làm cho mờ mắt như lão Hans, Ludwig, những người đánh cá… đến những kẻ chuyên đầu cơ, những ông lớn đại diện cho chính quyền đương thời đã làm hay không? Lòng tham vô đáy của những kẻ xảo trá đã tạo nên cảnh tượng thật đáng thương tâm: “bao làng mạc, thành phố chìm ngập trong thứ bột kinh khủng. Hàng chục vạn người không còn nhà cửa. Đường biển cũng như đường sông đều bế tắc, vì nước sông và biển đã biến thành một bùn lầy kì lạ… một thảm cảnh mà không một tai hoạ nào có thể so sánh được, kể cả sự phún xuất của núi lửa”, một thứ bột có “sức mạnh huỷ diệt kinh khủng. Liệu nhân loại sẽ ra sao? Điều gì sẽ xảy đến khi cả loài người đang đau đầu, tuyệt vọng vì sự bành trướng của loại bột huỷ diệt đó? Tất cả sẽ được lật mở trong một cái kết độc đáo đến bất thường.
Theo dõi mạch truyện, tôi vô cùng thương cảm cho giáo sư Broie – một người mà nhìn dáng vẻ bên ngoài có phần kì quái và lập dị. Thế nhưng ẩn trong tâm hồn ông là một tình yêu nhiệt thành dành cho khoa học. Broie đã dành cả cuộc đời mình cho việc tìm tòi, nghiên cứu những phát minh mang tính đột phá. Là một nhà bác học nổi tiếng, giáo sư của trường đại học Berlin được người đời ngưỡng vọng, Broie chẳng bị hào quang, danh lợi làm cho mờ mắt. Giáo sư sẵn sàng từ bỏ chốn phồn hoa đô hội để nghiên cứu khoa học. Lời nói của giáo sư Broie khi hé mở lý do về chốn thôn quê này ẩn cư để lại cho tôi rất nhiều suy nghĩ: “các bạn cứ thử làm cách mạng khoa học trong điều kiện ấy mà xem! Các bạn sẽ bị chúng chế giễu, vùi dập bằng những mưu đồ tăm tối trước khi các bạn đạt tới một kết quả nào đó”. Phải chăng đó là bản tuyên cáo đánh thẳng vào những kẻ phù phiếm, ham lợi danh, đố kị, ghen ghét, làm mất đi giá trị thiêng liêng, sâu sắc của khoa học với con người. Cảm động biết bao trước lý tưởng ngời sáng của một nhà khoa học chân chính (đem đến sự ấm no cho toàn thể nhưng loại). Nhưng càng đọc, tôi càng ngậm ngùi khi nhận ra độ chênh giữa lý tưởng và hiện thực.
Bột mì vĩnh cửu là một phát minh vĩ đại. Dù nó mang màu sắc không tưởng nhưng nó vẫn hàm chứa khát vọng của con người hướng tới một cuộc sống ấm no, không màng khổ đau đói rét. Thế nhưng, khi nó rơi vào tay kẻ xấu thì hiểm hoạ không ngừng: khiến con người trở nên biến chất, kẻ xấu thừa cơ đục nước béo cò, kiếm tiền trên nỗi đau khổ của kẻ khác. Tham càng nhiều. Bất hạnh sẽ càng nhiều. Nhưng mặc kệ lời khuyên can của giáo sư Broie, con người vẫn lao vào vòng vây của tiền tài, danh vọng, ảo tưởng của phát minh này mang lại và bất hạnh thay cuối cùng cũng bị chúng thao túng.

Bột mỳ vĩnh cửu
Thế mới biết: con dao không có tội, chỉ những kẻ dùng dao làm việc ác mới đáng hận mà thôi. Khoa học phục vụ con người và cũng thức tỉnh lương tri lương năng của họ, đánh bật đi thói tham lam, sân hận và đố kị vì một nhân loại hạnh phúc, ấm no và thanh bình.
Thay lời kết:
Hỡi những ai đang sống trong đói khổ
Hãy đứng lên, vượt thoát khỏi khổ đau
Sẽ chẳng có chiếc bánh mì nhiệm màu
Ấm no ư? Do chính mình tạo lấy.

Thu Trần review