Một câu truyện tình yêu cảm động có khi không cần là giữa người với người, chỉ cần một cây bút tài hoa, dù là câu truyện của máy hút bụi với nàng mèo nhà, của hai hành tinh cô đơn giữa vũ trụ, của quả hồng và quả lê, cũng có thể khiến người đọc rơi lệ.
Mình mới đọc xong bức thư số 3 trong cuốn “Bạn có một thư mới chưa đọc” của Trương Hạo Thần, câu chuyện về một đôi hạc trắng, Đại K và Marianne. Câu chuyện thực sự làm mình cảm động.
Review bạn có một thư mới chưa đọc
Đại K là một cậu hạc trắng theo đàn đi di cư, trong lần dừng chân ở lại một thị trấn nhỏ, cậu gặp Marianne, một cô hạc không thể bay. Cô cậu hạc quấn quýt bên nhau một mùa đông, nhưng khi mùa xuân đến, Đại K phải theo đàn đi di cư.

“Không thể chống lại từ trường đó, nhất định phải đi.”

Đây có thể là kết thúc buồn cho một cuộc tình đẹp, nhưng mùa đông sau, Đại K đã vượt qua nửa vòng trái đất để trở về với Marianna.

“Khi Marianne ở bên, nàng là cả thế giới; khi nàng không ở bên, cả thế giới đều là nàng. Tôi đếm ngược từng ngày ở phương nam, nhìn đụn tuyết cuối cùng trên núi tan chảy, đợi bông hoa đầu tiên trong thung lũng, hễ có dấu hiệu nào hoa sắp nở là tôi tung cánh bay về hướng tôi bay đến.”

Nhưng khi ấy, Marianne đã quên Đại K. Di chấn của lần bị thương khiến cô không thể bay nữa cũng đã khiến trí nhớ của cô chỉ vỏn vẹn có 1 năm.

“… nếu chúng tôi trở nên xa lạ, tôi sẽ làm quen nàng lại từ đầu.”

“Yêu xa và chứng mất trí nhớ đều không phải trở ngại đối với tôi, tôi chỉ biết có một nàng hạc rất tốt đang đợi tôi, cô ấy nhất định sẽ yêu tôi…”

Kết thúc của mối tình này sẽ khiến người đọc phải cay khóe mắt, vì vui, vì buồn, vì xót xa, vì mừng rỡ. Mình đã không ngờ đến kết cục của câu truyện này, nhưng cũng không quá bất ngờ, vì cuộc sống vốn dĩ là như vậy, hiếm có câu truyện đẹp nào có thể có được một kết thúc viên mãn, nhưng cũng không có nghĩa kết thúc ấy lại chỉ toàn buồn thương.
Một câu truyện ngắn, kể theo ngôi thứ nhất của Đại K, với sự hấp dẫn trong lối viết và cách dẫn dắt câu truyện, cùng kết thúc bất ngờ, sâu sắc, sẽ khiến bạn phải thổn thức, cũng sẽ khiến bạn thêm tin vào tình yêu – thứ màu nhiệm vô hình ấy.

“Có những câu chuyện dù người không còn nhưng tình cảm nhất định phải còn.

Bởi vì Marianna đang đợi tôi.”

Câu chuyện về tình yêu không cần hồi đáp ấy, khó mà dùng lời để diễn đạt. Mỗi người đọc sẽ có một cảm nhận khác nhau, nhưng với mình, Thần ca đã xây dựng nên một câu truyện đẹp, man mác buồn, đan xen những suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời và tình yêu trong từng câu chữ. Một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, một cái kết chân thực mà không kém phần thơ mộng, khép lại bằng hình ảnh đôi cánh hạc trắng tìm về trấn nhỏ, tìm về với nàng hạc cô đơn.